Thứ Tư, ngày 12 tháng 12 năm 2012

Truyen Nguoi Lon BÁC BA PHI

Truyen nguoi lon BÁC BA PHI
Một hôm, tui có dịp đi ngang qua Cầu Mỹ Thuận, nhìn giòng nước chảy lấp lánh dưới sông mà lòng cứ nao nao nhớ về bao kỉ niệm cũ. Gió thổi lồng lộng làm dâng lên trong lòng nỗi niềm từ những ngày xưa yêu dấu. Những chiếc xuồng máy chạy ngược chạy xuôi tạo ra nh

Truyen nguoi lon   Một hôm, tui có dịp đi ngang qua Cầu Mỹ Thuận, nhìn giòng nước chảy lấp lánh dưới sông mà lòng cứ nao nao nhớ về bao kỉ niệm cũ. Gió thổi lồng lộng làm dâng lên trong lòng nỗi niềm từ những ngày xưa yêu dấu. Những chiếc xuồng máy chạy ngược chạy xuôi tạo ra những dòng nước hòa trong từng đợt sóng loang loáng ánh nắng phản chiếu tạo nên một bức tranh thật sinh động giữa những cánh đồng xanh bát ngát… Đang ngây ngất mơ màng trong khung cảnh tuyệt vời, bỗng đâu gần đó có một ông lão định leo ra thành cầu có vẻ như muốn tự tử. Tui nhào ra cái ào nắm lấy ông lôi ngược trở lại.

- Bác ơi! Đừng có làm vậy mà! – Tui nói vẻ trấn an ông lão – Có gì khó khăn thì cháu giúp cho chứ sao lại muốn chết vậy bác?

- Mèng đéc ơi cái cậu này làm cái gì dzậy ta? Tui chết thì mắc gì đến ai đâu mà cậu hổng cho?

- Dạ không dám, cháu chỉ muốn bác từ từ nghĩ lại cho kĩ đã, rồi sau đó có chết cũng không trễ đâu. Có gì khúc mắc bác cứ cho cháu biết, may ra cháu có thể giúp gì được cho bác.

- È he! Cậu này coi cũng đẹp trai hiền lành. Thôi tui chiều cậu luôn đó. Để xem cậu có giúp được tui không hay là cũng chỉ nói dóc thôi? – Ông lão cũng bớt căng thẳng nhưng có vẻ vẫn còn nghi ngờ.

- Thôi được! Bác cháu mình kiếm quán nào vừa lai rai vài chai bia vừa tâm sự nhé.

- Hổng được đâu, tui hổng có uống bia – ông phản đối.



Tui hơi ngạc nhiên vì hổng lẽ trên đời này có ông già Nam bộ hổng biết nhậu:

- Ủa vậy bác…không nhậu được à...? Hay là uống trà đá……

- Trà trà cái con khỉ khô gì. Tui nói là hổng uống bia chớ có nói là hổng nhậu đâu.

- À…! Thì ra là dzậy – Tui bị chưng hửng, quê quá xá vì không ngờ ông lão này cũng kinh đáo để.



Đi vòng xuống dưới chân cầu kiếm một hồi mới được một quán nhậu có cô chủ quán xinh dễ sợ. Thấy tui cứ để ý đến cô gái, ông lão lắc đầu:

- Chắc cậu cũng có ngày giống như tui thôi.

- Ủa tại sao dzậy bác?

- Thôi gọi vài món với mấy xị đế đi đã. Có rượu vào rồi mới đủ can đảm kể cho cậu nghe.



Tui gọi mấy món ngon nhất và ba xị đế. Khi món ăn đã sẵn sàng, tui mời ông lão. Ông uống xong, "khà…!" một tiếng thật đã rồi mới bắt đầu vừa gắp mồi vừa kể:

- Tui thấy cậu đàng hoàng nên hôm nay sẽ đem hết bí mật bao năm của mình ra kể cho cậu nghe. Nhưng mà cậu phải hứa với tui là không được nói lại cho bất kì ai biết ( có lẽ là ngoại trừ các huynh đệ trong diễn đàn của Bác Ba Phi thôi!!! ).



Uống thêm một chung nữa, ông chậm rãi nói:

- Tui thực ra là con cháu của ông Tổ Phi (tức Bác Ba Phi). Tên tui là Dưa, người ta thường gọi tui là ông Hai Dưa. Ông bà tui có truyền lại cho tui một cuốn sách gia truyền về nghệ thuật nói dóc và tui phải có nhiệm vụ học hỏi để truyền lại cho đời sau. Tui thì cha sanh mẹ đẻ đâu có thông minh gì, lại còn làm ruộng suốt ngày có học hành gì đâu. May nhờ mấy cô sinh viên tình nguyện xuống xóa mù chữ nên cũng biết đọc được dăm ba chữ. Vì vậy mà đọc mãi cuốn bí kíp đó cũng hổng có thông được bao nhiêu. Tui đọc ngược, đọc xuôi, đọc ngang, đọc dọc… suốt ngày đêm cũng chỉ hiểu có "chúc chúc". Bởi dzậy mà nói dóc hoài cũng hổng ai tin nên tui thề rằng nếu như có được một người mà tin tui nói dóc thì tui chết cũng mãn nguyện.



Gắp một miếng mồi, uống thêm một chung, ông lão tiếp tục:

- Bữa kia, tui mới bán được mớ đất cho một người Việt Kiều Mỹ, cũng được kha khá tiền. Tui thấy mấy cô gái miệt vườn thấy anh Việt Kiều nào là mắt chứ nhìn chăm chăm mơ ước được chàng lấy làm vợ. Tui mới sắm bộ đồ y hệt như anh VK nọ. Nhét trong túi cọc tiền thật cộm. Tui la cà hết quán này đến quán khác. Đi đâu cũng được các em chiều chuộng. Tối hôm đó, tui gặp được một em cực kì dễ thương, da trắng như bông bưởi, trông mới có mười chín hai mươi gì à. Nghe tui nói dóc, em cứ tưởng thật, tròn xoe mắt ngồi nghe tui kể chuyện bên Mỹ có Kim tự tháp, trong Kim tự tháp có nhiều em vũ Sexy đẹp lắm, ai muốn rờ thì rờ. Tui còn kể chuyện khủng bố 11 tháng 9. Lúc đó tui đang mua bong bóng bay nên khi tòa nhà sập tạo ra luồng gió mạnh đẩy tui và chùm bong bóng bay đi do đó không bị chết. Em cứ tròn xoe mắt kinh ngạc. Xong xuôi, tui rủ em về nhà tui chơi, tui nói nhà tui bự lắm, rộng hơn cái dinh Độc lập em cũng tin và theo tui liền.



Ông lão lại uống thêm một chung nữa:

- Dọc đường tui làm bộ nói là tui yêu em, muốn có con với em để bảo lãnh em qua Mỹ cho nhanh, em cũng tin thật. Tui ôm em vào lòng "hung" môi em, em không chống cự mà nhắm mắt mơ màng trông thật tình tứ. Tui dắt em dzô bụi cây dzen đường em cũng đi theo. Tui định cởi áo em ra thì em bảo em mắc cỡ lắm, để em xem hàng của tui trước đã. Tui hơi ngạc nhiên nhưng cũng để mặc em kéo quần tui xuống. Cậu biết gì không?



Ông ăn một miếng mồi rồi nhắp cạn một chung nữa, "khà…!" một tiếng rồi tiếp:

- Em bú C (ông nói theo giọng Nam bộ nghe kinh quá nên xin chuyển lời thành "cu")tui. Em làm tui phê quá trời. Rồi em bảo tui nhắm mắt lại không được nhìn, nếu nhìn là em bỏ tui luôn. Tui đang phê sợ mất hứng nên phải chấp nhận. Em nhét cu tui vào âm hộ của em. Tui thầm nghĩ: "Đúng là gái còn trinh có khác", L (xin tạm gọi là Chim cho đỡ kinh) em bót quá nhét mãi cu tui mới lọt dzô được, tui đau quá trời nhưng cắn răng chịu đựng. Chim em ngâm quá chặt cu tui làm tui sướng rân mình. Tui định thò tay xuống rờ chim em nhưng em giữ chặt tay tui lại. Tui hơi ngạc nhiên sao con gái mà khỏe dữ dzậy ta? Chẳng bao lâu, cu tui bị chim em bóp chặt quá đã xuất tinh ào ào. Tui đang nằm phê thì em mặc đồ vào rồi chuồn đi lúc nào không biết. Lúc mặc quần vào mới phát hiện ra cọc tiền của mình bị mất tiêu rồi.

- Vậy là bác bị lừa rồi – Tui buồn cười chen ngang.

- Chưa đâu, còn nữa nhưng để tui làm một chung nữa cho tỉnh táo đã.



Ông dzô thêm một chung nữa rồi tiếp:

- Về đến nhà, thay đồ đi tắm thấy có mùi thúi thúi. Nhìn xuống thì thấy cu mình dính đầy cứt người. Thì ra là lúc nãy nó cho mình chơi lỗ đít nên hèn chi nó bót còn hơn là chim con nít nữa. Mồ tổ cha nó, hèn gì mà nó không cho mình rờ chim.

Nghe tới đây tui không nhịn được cười, ôm bụng cười ngặt ngẽo. Ông già thì cứ tỉnh bơ nhắm mồi uống rượu. Ông tiếp:

- Mồ tổ cha, tưởng đâu mình lừa nó ai dè nó lừa mình. Hổng chừng nó là thằng đực rựa lắm à.



Tui được một bữa cười muốn sặc cả mồi lẫn rượu. Hai người chúng tui ngồi uống rượu đến tận tối mịt. Tửu lượng của tui không cao nhưng vì ông già uống nhiều hơn gấp mấy lần nên có vẻ say trước tui. Tui dìu ông về đến nửa đường thì ông ngăn tui lại ra hiệu cho tui về đi. Tui năn nỉ thế nào ông cũng không chịu:

- Cậu yên tâm đi, tui không có muốn chết nữa đâu vì bây giờ tui sẽ giao cuốn sách này lại cho cậu. Cậu hãy đọc nó nhưng đừng có bắt chước như tui nghe hông.



Tui nhận cuốn sách đưa lên đọc thấy tựa đề: "Ba Phi Nhật Ký". Tui lật lật thêm vài trang nữa lướt sơ sơ qua mấy đoạn, lúc ngẩng lên thì ông lão đã đi mất hút từ lúc nào.



***



Sau bao nhiêu đêm nghiền ngẫm, tui phát hiện ra nhiều bí mật của Bac Ba Phi mà từ trước tới giờ chưa có ai biết được. Nay xin được giới thiệu cùng các huynh đệ trong diễn đàn của Bac Ba Phi. Nhưng mà phải hứa là không được kể lại cho trẻ em dưới 18 tuổi nhé!!!

Đọc thêm truyện sex tại đây!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét